Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

Tản văn THƯƠNG CÁNH PHƯỢNG HỒNG (Bút danh Hương Lài)



Đã lâu rồi, bộn bề nhiều việc, vẫn mỗi ngày đi qua con đường rợp mát bóng phượng già mà hững hờ đến đỗi phượng đã đỏ rực lúc nào không hay. Chiều nay về sớm, đi chậm trên con đường thân quen, bỗng gặp một cô bé học trò với chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, tà áo dài thướt tha và mái tóc dịu dàng bay bay trong gió. Một thoáng mê say. Rồi chợt nghe lòng thảng thốt. Mới đó đã cuối tháng Năm, thời gian lặng lẽ đi nhanh, một chiều giật mình ngoảnh lại, phượng thắm đã gọi hè sang, gọi về cả khung trời kỷ niệm của một thời cắp sách…

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

GIÁ TRỊ CỦA TỪ HÁN VIỆT TRONG BÀI THƠ "HẦU TRỜI" (Phạm Tuấn Vũ)



Các tác giả Văn học Việt Nam 1900-1945 (Nxb Giáo dục, H. 2009) đã nhận định: “Tản Đà là nhà thơ dân tộc. Vinh dự đó đến với ông không giống như với Phan Bội Châu bằng con đường yêu nước, viết văn thơ yêu nước và cách mạng, mà bằng con đường phát huy vốn sống dân tộc, trau dồi ngôn ngữ và phát triển thơ ca dân tộc” tr.12. Ở đây, chúng tôi muốn nhấn mạnh đến những đóng góp to lớn của Tản Đà tên thật Nguyễn Khắc Hiếu trên phương diện “trau dồi ngôn ngữ dân tộc” mà ông đã làm được cho văn học nước ta hồi đầu thế kỷ XX.

Tản văn NGOÀI VƯỜN TRÁI BƯỞI ĐUNG ĐƯA (Bút danh Tư Hương)



Với trẻ con bây giờ, trái bưởi, trái cam có lẽ không còn là niềm háo hức, ước mong như cái thời của những đứa trẻ 8X chúng tôi ngày trước. Ngày ấy, một thời làng quê nghèo khó, có gì sướng vui hơn khi nghe một làn hương thoang thoảng của buồng chuối vừa chín bói sau hè, có gì thú vị bằng một chiều kia ra vườn cùng mẹ, thấy trái bưởi đung đưa trên cành chuyển sang vàng. Trái bưởi ngày xưa gắn liền với tuổi thơ và bao nhiêu kỷ niệm…

Tạp bút XÔN XAO THÁNG CHẠP (Bút danh Hương Lài)



Người Việt mình ít ai gọi tháng cuối năm là tháng 12 âm lịch. Cũng như tháng đầu tiên của năm mới ta gọi là tháng Giêng, tháng cuối cùng của năm cũ, ta gọi bằng cái tên thân thương: tháng Chạp. Tháng Chạp đến mang theo bao yêu thương, háo hức, ngóng trông và cả những lo toan, tất bật cho năm hết tết đến.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Tản văn DƯỚI GỐC ME GIÀ (Phạm Tuấn Vũ)



Sau vườn nhà tôi có một cây me già. Chẳng rõ khi nào, chỉ biết lúc tôi còn nhỏ cây me đã sừng sững rồi. Cha bảo, cô Út tôi thích me, nên ông tôi sang xóm bên xin về trồng. Bây giờ ông đã khuất, cô cũng lấy chồng xa, cha là con trưởng nên được giao cho vườn. Nhiều thứ dần thay đổi, khu vườn cũng khác xưa, chỉ có cây me là dường như không lớn nữa, một mình thâm trầm đếm bước thời gian, lưu giữ cho tôi cả một trời yêu thương kỷ niệm…

Tạp bút NGỌT THƠM VÚ SỮA SAU VƯỜN (Bút danh Hương Lài)



Mùa này vú sữa chín rộ. Chiều nay bạn ở quê mang mấy ký vú sữa mẹ gửi ra cho, cầm những quả tím tròn bóng mịn bỗng dưng nhớ mấy cây vú sữa mẹ trồng sau vườn ngày bé, nhớ tuổi thơ dại khờ bao lần làm mẹ khóc lặng thầm.

Ngày tôi còn nhỏ, sau vườn đã có mấy cây vú sữa cành lá sum sê. Vườn cây vú sữa ấy mẹ trồng. Mỗi lần tới mùa vú sữa chín, mẹ thường hái những quả ngon nhất cho tôi. Mỗi trưa khi tôi đi học về hay mỗi chiều chơi ngoài đồng chạy vào, thể nào cũng có mấy trái vú sữa chín nhất đặt ở bàn học để phần tôi. 

Tạp bút NHỚ VƯỜN ỔI TUỔI THƠ (Bút danh Tư Hương)



Cứ mỗi độ thu về, khi nắng đầu ngõ không còn gay gắt nữa và ngoài đường đâu đó đã có những chiếc lá vàng rơi, gió đưa hương ổi phả vào căn phòng thơm dìu dịu, tôi lại nhớ về cha, về vườn ổi tuổi thơ từng ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm êm đềm…

Tạp bút CHIỀU MƯA QUA PHỐ (Phạm Tuấn Vũ)



Có những chiều mưa giăng qua phố, chợt nghe ùa về bao kỷ niệm ngày xưa. Đó là một thời vừa bước chân ra khỏi lũy tre làng đến thành phố lạ, cơn mưa đầu tiên của đời sinh viên giữa thị thành ướt sũng, lặng lẽ bước về xóm trọ mà nghe lạnh vắng. Rồi qua những ngày mưa như thế, phố thân quen. Và cơn mưa không lạnh lùng mà nhiều lúc lại hóa yêu thương…

Tản văn BỮA CƠM CHIỀU (Phạm Tuấn Vũ)



Xa quê lâu ngày, nơi thành phố ồn ào trưa chiều “cơm bụi”, cũng lâu rồi không được ngồi bên mâm cơm gia đình. Còn gì ấm cúng hơn vào những ngày gió bấc lùa từng đợt ngoài phên, cả nhà ngồi bên mâm cơm chiều tự tay mẹ nấu…